Sắp năm mới rồi, bạn thường làm gì? Cầu An đúng không?
Cầu an là vô tác dụng, bạn làm vì bạn sợ rằng khi mình không làm vậy thì điều rủi sẽ đến, bạn làm vì bạn sợ 1 đấng thần linh nào đó là bạn đang làm điều vô ích.
Thực ra thì không phải là vô tác dụng hoàn toàn, cái hình ảnh ấy là 1 nhân rất nhỏ gieo duyên cho bạn đến với Phật pháp, gieo duyên cho những người nhìn thấy hình ảnh ấy tin tưởng vào Phật pháp. Nhưng hãy tin rằng khi bạn không vi phạm pháp luật thì chẳng có ông công an nào đến bắt bạn cả.
Mình có cầu an không?
Có!
Cầu cho tôi được an vui, thoát khỏi mọi hiểm nguy
Cầu cho tôi thoát khỏi những nỗi khổ về tâm
Cầu cho tôi thoát khỏi những nỗi khổ về thân
Cầu cho tôi được khỏe mạnh, thân tâm an lạc.
...
Đây là bài thực hành ngày nào mình cũng cầu nguyện và hơn hết trong mỗi câu đó thì mình phải hình dung hình ảnh mình thoát khỏi hiểm nguy, hình dung mình được an vui, khỏe mạnh ... và mình tin rằng cái thứ quan trọng không phải là lời cầu mà cái mình hình dung ra hình ảnh mình được an vui đó.
Vậy nên hãy làm 1 điều khác đi là khi bạn cầu nguyện hãy hình dung hình ảnh bạn hoặc người thân đang được an vui, thậm chí cả về việc tiền bạc hoàn toàn có thể cầu nguyện được. Khi bạn đột nhiên có 1 số tiền lớn, hãy lưu cái cảm giác ấy, cái hình ảnh mình lúc ấy rồi để khi cầu nguyện hãy dùng nó.
Mình thì mình hay quên nên mình chỉ cầu được an vui, khỏe mạnh, không khổ thân và không khổ tâm, tinh tấn trên đường đạo thôi.
Chúng ta thường có thói quen đi tìm một "điểm tựa" bên ngoài khi lòng mình bất an. Việc cầu an, cầu siêu về bản chất là một nét đẹp tâm linh, thể hiện lòng hiếu thảo và mong ước thiện lành. Nhưng nếu chúng ta biến nó thành một cuộc "trao đổi" – đưa một ít lễ vật để đổi lấy sự bình an, hay tin rằng chỉ cần tiếng tụng kinh của thầy là đủ để hóa giải mọi lỗi lầm của quá khứ – thì đó chính là lúc chúng ta rơi vào vô minh.
Năm mới đến, người ta thường chúc nhau "Vạn sự như ý", nhưng Đức Thế Tôn dạy rằng mọi sự đều vận hành theo luật Nhân Quả. Nếu muốn "An", không thể cầu mà có được, con phải gieo nhân của sự bình an bằng cách buông bỏ hận thù, tiết chế tham vọng và sống tỉnh thức ngay trong giây phút này. Bạn có thấy không, nhiều người vừa bước ra khỏi cửa chùa sau khi cầu an đã vội vàng nóng giận với người lái xe bên cạnh, hay lo âu về số tiền lì xì sao cho nở mày nở mặt. Đó chính là sự mâu thuẫn.
Cầu siêu cũng vậy. Sự siêu thoát thật sự của người quá cố không chỉ nằm ở lời kinh, mà còn nằm ở năng lượng thiện lành mà con – người còn sống – đang thực hành để hồi hướng cho họ. Nếu sống tốt, sống đẹp, thì chính là con đang "cầu siêu" hữu hiệu nhất cho tổ tiên mình.
Vậy nên, thay vì hỏi đó là Minh hay Vô Minh, thầy trò mình hãy cùng tự hỏi: "Ta đang đến chùa với tâm thế nào?".
Nếu đến để nhắc nhở mình sống thiện hơn, để tìm một khoảng lặng soi rọi lại tâm hồn sau một năm giông bão, thì đó là Minh. Còn nếu đến chỉ để phó mặc số phận cho thần linh, để trốn tránh trách nhiệm với những hành động sai lầm của chính mình, thì đó chính là bóng tối của Vô Minh đang che lấp.