Cái "mình giận" tới sau
Cái "mình giận" không phải tác giả. Nó tới sau — ký tên lên đống đã xảy ra.
Cái "mình giận" không phải tác giả. Nó tới sau — ký tên lên đống đã xảy ra.
Mình hay hiểu Phật pháp bằng thứ ngôn ngữ của thời mình: dữ liệu, thuật toán, nhiễu. Không phải để biến đạo thành khoa học, mà để nhắc mình: có một cách quan sát rất thẳng và rất thực nghiệm.
Khi bắt đầu nhìn thấy những sự trùng hợp không thể nào ngẫu nhiên — mình hiểu hơn về lòng từ bi. Nghiệp không phải để sợ, mà để hiểu.
Chỉ cần nghe ai thao thao bất tuyệt về một chủ đề — là có thể thấy rõ tâm họ. Và nguyên lý nền tảng: bạn chỉ hiểu người khác đến mức bạn đã hiểu chính mình.
Khi thực hành chánh niệm, ta mới thấy cái tâm mình bất thiện cỡ nào — và đó mới là bước đầu của con đường.
Sắp năm mới rồi, bạn thường làm gì? Cầu An đúng không? Cầu an là vô tác dụng, bạn làm vì bạn sợ rằng khi mình không làm vậy thì điều rủi sẽ đến, bạn làm vì bạn…