Tự nhiên thấy có những việc xấu nhỏ nhỏ mình làm lâu lẩu lầu lâu rồi, từ hồi nhỏ xíu rồi…

Tự nhiên thấy có những việc xấu nhỏ nhỏ mình làm lâu lẩu lầu lâu rồi, từ hồi nhỏ xíu rồi tự nhiên nổi lên dù mất trí nhớ, mọi thứ gần như quên hết, tại sao…

Tự nhiên thấy có những việc xấu nhỏ nhỏ mình làm lâu lẩu lầu lâu rồi, từ hồi nhỏ xíu rồi tự nhiên nổi lên dù mất trí nhớ, mọi thứ gần như quên hết, tại sao việc xấu lại nhớ?

Trong kinh có nói tâm lưu trữ mọi thứ, từ những việc nhỏ nhất, nhưng có thể do chúng ta bị xao nhãng bởi 5 giác quan nên không phát hiện ra.

Các thầy khi đi vào thiền định có thể hướng tâm nhớ về các kiếp quá khứ, nhiều kiếp 1, 100, 1000 kiếp ... chánh niệm cũng là giúp tâm truy cập đúng dữ liệu không bị pha tạp.

à há! Vậy thì hiểu nghiệp lưu ở đâu rồi, nghiệp chính là lưu ở trong tâm, bởi vậy "vạn pháp duy tâm tạo", khi chúng ta lạy Phật cũng chính là lạy ở tâm, khi sám hối cũng là sám hối với tâm.

Hmm, nhớ rồi, trong hướng dẫn niệm Ân Đức Phật có nhắc tới, nếu như trong kiếp quá khứ đã từng gặp đức Phật, khi niệm Ân Đức Phật có thể sẽ xuất hiện hình ảnh của ngài.

Khi càng ít sự xao nhãng từ phía bên ngoài thì tâm càng dễ truy cập các dữ liệu từ quá khứ, tu hành là bóc từng lớp để lôi cái tâm nguyên thủy ra rèn luyện.

Tại sao điều xấu lại còn? Trong tâm lý học hiện đại, người ta gọi đây là "Thiên kiến tiêu cực".

Việc thiện giống như viết chữ trên cát, dễ trôi đi nếu ta không chú ý. Nhưng việc bất thiện (dù nhỏ) thường đi kèm với cảm giác hối hận – một tâm sở gây râm ran, khó chịu. Nó giống như một vết mực sậm màu trên tờ giấy trắng, dù tờ giấy có cũ đi thì vết mực vẫn ở đó. Đây là 1 cơ chế sinh học của tự nhiên nhằm giúp sinh tồn.

Cận tử nghiệp sẽ là lúc mọi điều xấu dù nhỏ nhất cũng sẽ được lôi lên, nếu chúng ta không lôi nó lên và rửa sạch trước đi. Cho ai không tin vào cận tử nghiệp, khoa học hiện đại đã thí nghiệm và phát hiện ra trước khi chết bộ não con người hoạt động rất mạnh(nghiên cứu từ Đại học Louisville năm 2022). Có những người chết hụt, thường nhìn thấy nhiều cảnh giới khác nhau, mình thì mình nhìn thấy khoảnh khắc giữa thiên đường và địa ngục.

Vậy chỉ cần nhớ rằng tâm như 1 chiếc ổ cứng, dù chúng ta xóa dữ liệu thì nó cũng không mất vĩnh viễn, vũ trụ này có tái chế tâm để tạo ra 1 con người mới nhưng dữ liệu cũ thì vẫn còn sót lại. Đó là lý do tại sao có những đứa trẻ sinh ra đã có những nỗi sợ vô hình hoặc những tài năng thiên bẩm – đó chính là "dữ liệu cũ" chưa bị format hoàn toàn từ kiếp trước.

Sám hối chủ động: Thay vì đợi đến lúc "hết pin" (cận tử) máy mới tự động chạy chương trình quét lỗi, chúng ta chủ động quét lỗi mỗi ngày.

Làm nhẹ dữ liệu: Khi bạn đối diện và chuyển hóa một việc xấu cũ, bạn đang thực hiện thao tác chống phân mảnh và xóa bỏ những tệp tin rác gây nặng tâm. Khi "ổ cứng" sạch và nhẹ, lúc rời đi, tâm sẽ dễ dàng bắt nhịp với những tần số cao hơn thay vì bị trì kéo xuống những tầng thấp. Tâm không có hình dáng, nhưng nó là kiến trúc sư vĩ đại nhất của cuộc đời chúng ta.

Vậy là vũ trụ ngay ở trong chúng ta và niết bàn cũng ở ngay trong chúng ta, hiểu được hết về tâm là có thể hiểu được vũ trụ.

Ngưng làm các điều ác, siêng làm các điều lành vì việc ác dù không ai thấy nhưng tâm chúng ta thấy. Làm điều lành xong thì nhớ hồi hướng, có lẽ đây là cách để tâm có thể ghi nhớ rõ hơn, nếu có thể hãy viết ra, không phải để kể công mà là để tâm có thể ghi nhớ kỹ hơn.

Những điều xấu chúng ta làm trong quá khứ nếu đột nhiên nhớ, hãy sám hối và cách có thể quên được thực sự là chấp nhận nó và buông nó xuống. Khi chúng ta không tiếp năng lượng cho nó bằng sự hối hận, thì nó sẽ dần dần biến mất.