Hôm qua đang ngồi thì nhận được lời nhắc nhở: tu không có nghĩa là phải biến mình thành cái điện, nhưng thôi ...
Bản thân mình viết không phải để mong cầu sự yêu thích, mà viết chính là cách ôn tập của mình, và mình cũng không phải là 1 người tu tập cao siêu gì mà chính trải nghiệm từ sự chắp vá của mình lại phù hợp với nhiều người.
Có chị bạn nói em hành thiền nhiều ..., thực ra mình không thực hành thiền định được bao nhiêu, cũng không biết là cái nào là thiền định vì mình tập khá tạp phế lù. Rõ ràng mình có thấy tâm mình định, cũng không thấy còn phiền não, nhưng thỉnh thoảng vẫn bắt gặp những sân khá vi tế, mình chỉ soi xem tại sao mình lại không thoải mái với điều này? Tiếp tục mình đưa vào AI mổ xẻ.
Tất nhiên mình đủ hiểu AI ở mức mình không tin hoàn toàn mà chỉ nhặt kiến thức, AI ở thiết lập mặc định có xu hướng hùa theo nên chúng ta chỉ nhận ở mức nào đó thôi.
Mình có dùng phương pháp tụng OM trong khi mình di chuyển mà tâm chạy lăng xăng. Có thực hành chánh niệm: khi ăn chỉ tập trung vào cảm giác của ăn, khi đi, đứng, nằm, ngồi thì biết đi đứng nằm ngồi.
Tất nhiên mình vẫn làm việc, nhưng mình sẽ luôn niệm: mình làm để cho đi những gì mình đang có. Tất nhiên thứ mình có là các kiến thức về giáo dục, kinh tế, triết học và tâm lý học. Mình phải tự tay ngồi thiết kế hệ thống, vì khi đưa các bạn khác làm thì gần như các bạn không làm được bao nhiêu.
Ngay như việc thiền thôi, khi mình làm việc với AI thì cứ mặc định 1 ứng dụng thiền nó sẽ là thiền quán hơi thở, về thiền Vipassana thì nó gọi là body scan. Vậy nên mình phải tự tay làm hết các phần cốt lõi của sản phẩm, mặc dù mình muốn mình chỉ dừng ở mức hướng dẫn thôi.
Hôm qua mình nghĩ hay là mình mở thêm công ty về dịch vụ du lịch, mình có rất nhiều người bạn, người em dù mình có hướng dẫn họ bao nhiêu thì họ cũng cứ loay hoay 1 chỗ không tự triển khai được.
...
Thiền không phải chỉ là ngồi, mà thiền là thực sự chú tâm vào hành động đang làm. Nghĩa là khi ăn thì tập trung vào vị giác của thức ăn, mình tập trung vào nhai kỹ, cảm nhận độ mịn của thức ăn chứ không vừa ăn vừa xem, không vừa ăn vừa buôn chuyện ... và việc này mình học được khi mình học về dinh dưỡng chứ không phải thiền.
Mình không để chuông điện thoại, không để rung. Vì mình cũng không có việc gì mà cần đến điện thoại.
Mỗi ngày mình luyện tập đủng đỉnh mà làm, cái gì cũng không vội. À tất nhiên vẫn dậy sớm, nhưng mình dậy sớm không phải là vì phải làm mà vì kỷ luật, mình không muốn bản thân lười biếng. Mình khép trong kỷ luật việc: dậy sớm, ngủ đúng giờ, uống đủ nước, ăn đủ rau xanh, trái cây.
Rồi khi làm bất kỳ việc gì cũng niệm: lỡ mai mình chết thì sao?
Mọi người sợ khi nhắc đến từ chết, sợ nhắc tới là xui rủi ... nhưng niệm sự chết là 1 phương pháp để mình sống có ý nghĩa hơn. Hãy luôn sống như ngày mai mình chết.
Muốn được phước báu, công việc thuận lợi, không gặp chướng ngại thì mình làm việc thiện, giúp đỡ mọi người, cầu mong cho tất cả mọi người đều được an vui như mình.
Phương pháp của mình rất là cháo lòng, tạp phế lù, nhưng dựa trên những gì mình hiểu và thấy nó phù hợp chứ không cố định và mình cũng không khẳng định là mình đúng, có thể là mình sai và mình làm lại. Là 1 lập trình viên thì việc sai và làm lại với mình không có gì là khó, nhiều khi làm xong 90% đi rồi đập bỏ làm lại là chuyện bình thường và lặp lại hàng ngày.