Hôm qua thằng đệ nhắn tin hỏi: em có nên lấy vợ hay tập trung vào sự nghiệp?

Hôm qua thằng đệ nhắn tin hỏi: em có nên lấy vợ hay tập trung vào sự nghiệp? Hắn mới có mười mấy tuổi thôi, là 1 đứa em mình rất quý vì rất thích nghiên cứu và…

Hôm qua thằng đệ nhắn tin hỏi: em có nên lấy vợ hay tập trung vào sự nghiệp?

Hắn mới có mười mấy tuổi thôi, là 1 đứa em mình rất quý vì rất thích nghiên cứu và cũng rất giỏi.

Mình bảo nếu muốn lấy vợ thì sau 30 hãy nên quyết định, còn không thì ở vậy giống anh thì cũng chả sao, anh có ông bạn ông ấy năm nay gần 70 rồi vẫn sống khỏe và anh vẫn gọi là ông bạn.

Mình cũng chợt nghĩ: bây giờ mà làm quen với 1 cô gái thì sao nhỉ?

Mình khá nhạt nhẽo, ăn healthy lại càng nhạt nhẽo, sống như 1 người tu hành lại càng nhạt nhẽo vì phải từ bỏ việc ăn ngon, mặc đẹp, từ bỏ việc hơn thua người khác và thực sự mình cũng chẳng biết tán tỉnh 1 cô gái, không chủ động. Và vâng! Mình xứng đáng ế 😁

Lục lại những mảnh ký ức còn sót lại, thì có vẻ như khi yêu vào là mình đi lệch hết con đường.

Thực sự là mình sợ, mỗi lần lướt qua các đoạn phim về xung đột trong tình yêu là mình rén.

Rồi những cái mà những cô gái thích thú lại là những thứ đi ngược với con đường tu hành.

Đến những người bạn là nữ tu tại gia lâu rồi vẫn còn ham thích sự dễ chịu, sự thoải mái, thích ăn ngon, thích mặc đẹp ... đây là phóng dật, sự chiều chuộng tâm chỉ khiến nó hư hỏng. Những cô gái thực sự thích rất nhiều thứ và cũng dẫn tới ghét rất nhiều thứ.

Có lần mình cũng có thử trò chuyện với 1 cô gái, tự nhiên thấy có cảm giác vui thích chạy khắp cơ thể, rồi lại chờ đợi, lo lắng ... ơ! thôi hỏng rồi, cơ thể này mày phản bội tao rồi, không được, không được, thôi, dừng lại!

Trước đó mình có nói với 1 cô gái, 1 người mình thích vì giản dị, mộc mạc và ít sân si, tâm hồn khá lương thiện, mình tin tưởng vì chơi với nhau lâu năm rồi, mình bảo: ế quá thì về đây sống với tui, tui sẽ làm thêm 1 căn nhà nhỏ, trồng nhiều hoa, làm hàng xóm, tui sẽ chăm sóc bạn.

À tất nhiên là giờ cô ấy lấy chồng rồi.

Tính lại thì vẫn thấy việc quen 1 người có quá nhiều rủi ro, tính mình thì nửa mùa, tu không ra tu, đời không ra đời và khá lập dị, mình thì thích trẻ con, cũng khá kiên nhẫn trong việc dạy trẻ con.

À nhớ ra, có lúc ngồi quan sát tâm lý mấy đứa cháu, là con gái lớn lớn trên 15 tuổi, cũng thấy sợ vì những cái thích, cái ghét của tụi nó, tụi nó có thể ngồi xem tiktok đến 2-3h sáng, ngủ đến 11h trưa và sẵn sàng nổi cáu chỉ vì 1 chuyện rất nhỏ.

Tính ra, mình cũng đâu cần 1 người chăm sóc, mình có thể tự chăm sóc mình, thậm chí mình còn ghét việc cơm bưng nước rót ngồi dạng chân ra sai người khác, mình ghét sự lười biếng và mình cũng ghét việc người khác thích phục vụ. Nếu đã sống chung 1 nhà thì mỗi người 1 việc, không có chuyện ngồi lướt điện thoại rồi sai người khác làm, không có ai là vua cả.

Mình cũng ghét điều các cô gái thích đó là quản lý người khác, nhất là tham gia vào chuyện tiền bạc, tài sản, mình là 1 người đầu tư, mình hiểu và biết cách quản trị rủi ro, cũng biết cái nào thì là đầu tư, lúc nào là cần đầu tư.

Mẹ mình thì cứ mỗi lần thấy mình chi tiêu cho đầu tư cái gì lại lẩm bẩm: cứ thử lúc không có tiền xem ...

Cái đấy là sợ hãi chứ không phải quản trị rủi ro.

Tạm thời mình u40 và vẫn thấy ổn, thậm chí còn thảnh thơi hơn khi không sống dưới cái muốn của người khác, cho dù đó là vì họ nghĩ sẽ tốt cho mình, họ nghĩ là vì họ chăm sóc cho mình.