Trong cuộc sống gia đình, bớt được cái tôi xuống thì cuộc sống dễ thở hơn.

Trong cuộc sống gia đình, bớt được cái tôi xuống thì cuộc sống dễ thở hơn. Cơn giận thông thường nó đẩy cái tôi lên cao ngút ngàn, nó muốn đập phá mọi thứ miễn…

Trong cuộc sống gia đình, bớt được cái tôi xuống thì cuộc sống dễ thở hơn.

Cơn giận thông thường nó đẩy cái tôi lên cao ngút ngàn, nó muốn đập phá mọi thứ miễn là thấy hả dạ. Lúc mình rèn vô ngã, mình đi đâu cũng lẩm bẩm: thân này như ngọn rơm, cọng rác, không hơn ai cả, mình với con chó con mèo về bản chất cũng không khác gì nhau đều sự chi phối của nhân quả và trong vô số kiếp luân hồi thì chắc chắn cũng có kiếp mình làm chó chứ.

Ra đường có ai chửi mình là chó, thì cũng chỉ quay lại xem mình có đuôi không, 1 câu chuyện hài hước và dễ nhớ của thầy Ajahn Chah mà mình hay mang ra dạy trẻ con: ​"Nếu ai đó gọi bạn là chó, hãy thử đưa tay ra sau xem mình có đuôi không. Nếu không có, vậy là họ nói sai. Mà họ nói sai thì việc gì bạn phải giận?"

Khi giận, cái tôi biến thành một tòa lâu đài đồ sộ mà chúng ta phải bảo vệ bằng mọi giá.

- ​Cơ chế: "Sao nó dám nói mình như vậy?", "Mình là chồng/vợ mà nó không coi ra gì?"... Chữ "mình" càng lớn, vết thương càng sâu.

- ​Hệ quả: Khi ta hạ cái tôi xuống bằng mức ngọn cỏ, mọi sự công kích bỗng chốt trở nên "hụt hẫng" vì nó không còn mục tiêu để va chạm.

Nếu đã xác định là vợ chồng thì là duyên, nợ khi này phải thương cho tận cùng, tâm lý con người là luôn thấy mình thiệt thòi hơn.

Sự thật hài hước: Trong một cuộc khảo sát, nếu hỏi các cặp vợ chồng rằng họ đóng góp bao nhiêu phần trăm việc nhà, tổng con số thường lên tới... 120% hoặc hơn. Ai cũng nghĩ mình làm nhiều hơn phần nửa.

Khi thấy mình thiệt thòi: Cái tôi sẽ gào thét đòi công bằng. Nó muốn đối phương phải bù đắp, phải biết ơn.

Bí quyết để "dễ thở" hơn trong cái cân ấy

​Để bớt cảm giác thiệt thòi, có lẽ cần rèn luyện một vài "phép quán" nhỏ:

​Quán chiếu sự vô hình: Hãy thử liệt kê những việc đối phương làm mà ta coi là "hiển nhiên". Những thứ hiển nhiên thường là những thứ ta quên đánh giá vào chiếc cân.

​Chấp nhận sự "lệch": Đừng cố gắng làm cho chiếc cân bằng phẳng tuyệt đối. Hôn nhân đẹp nhất là khi cả hai cùng tranh nhau... phần thiệt. Nếu ai cũng muốn mình là người cho đi nhiều hơn, thì gia đình đó bỗng nhiên dư dả sự tử tế.

​Hạ thấp kỳ vọng về "Sự công nhận": Khi bạn làm điều gì đó cho bạn đời, hãy coi đó là đang "trả nợ" cho chính cái tâm an lạc của mình, chứ không phải để tích điểm đổi quà.

Và 1 điểm quan trọng Phật đã dạy là phải biết sống 1 mình, vậy nên đừng có dễ vui, tụ tập bạn bè, càng ít bạn càng tốt vì mỗi khi tụ tập là bạn không thể chánh niệm trong thân, khẩu và ý. Cần phải rèn luyện để: nói biết mình đang nói, đi biết mình đang đi, nghĩ biết mình đang nghĩ ...

Đám đông có một loại từ trường rất mạnh, nó cuốn ta vào những câu chuyện phiếm, những sự phán xét hoặc những thú vui nhất thời. Lúc đó, cái "Biết" (tỉnh thức) thường bị lu mờ bởi sự phấn khích của đám đông.

Tất nhiên sống một mình không có nghĩa là tách biệt vật lý hoàn toàn hay trở nên lạnh lùng. Đó là khả năng "tự tại trong sự cô độc".

Muốn bình yên trong cuộc sống hiện tại thì nguyên tắc vẫn là: ít bạn, ít nói, ít ăn.

Bình yên không phải là khi mọi thứ bên ngoài lặng lẽ, mà là khi bên trong ta không còn những đòi hỏi ồn ào.

Hạnh phúc không nằm ở việc nạp thêm vào, mà nằm ở việc bớt đi những đòi hỏi.